Thursday, May 7, 2009

Laments (Uaral)

...Khi những thất bại, những tuyệt vọng giày xéo bản thân, gió rít từng cơn ghê rợn, từng hạt mưa như từng mũi tên băng giá găm lạnh lẽo vào cơ thể; nỗi buồn, sự sợ hãi bắt đầu gặm nhấm tâm hồn... Mọi thứ sao nghe yên tĩnh, nhẹ nhàng vậy nhưng ẩn sau đó là nỗi đau nặng trĩu lòng, kéo tinh thần xuống tận cùng bóng đêm tuyệt vọng... tiếng rên rỉ gầm gừ lộ lên, dần dần chuyển thành những lời than vãn và rồi tiếng kêu than xé lòng...

Laments (Uaral)

(Chất nhạc của Uaral thật mượt mà, thật nhẹ nhàng nhưng lại thật sầu thảm, một nét đặc trưng của Doom. Cái hay của Uaral là tiếng guitar thùng đầy diễn cảm, giai điệu buồn thê lương như đưa người nghe vào cái thế giới ảm đạm mà Uaral tạo ra, một thế giới chỉ có tiếng mưa rơi và nỗi buồn cô độc bầu bạn, một thế giới Doom riêng của Uaral... Nhạc của họ đầy cảm xúc và sâu sắc, những tiếng than thở đầy tuyệt vọng phối thêm vào đó là cảnh vật hiu quạnh của tiếng gió, tiếng mưa rơi não nề, thê lương cùng nỗi buồn giăng đầy trong một không gian u tối ảm đạm... Tiếng ca trầm đục đầy ũ rũ, tạo nên giọng điệu cho lời than vãn đầy não nề và uất ức, tiếng thở dài vào hư vô, và sau đó là tiếng khóc trong nỗi tuyệt vọng ấy... Điểm nổi bật nhất trong bài hát theo tôi đó tiếng gào đau khổ, tiếng kêu gào không tạo nên sự chói tai cho người nghe, nó tựa như con thú hoang bị thương đang vùng vẫy, dẫy dụa trong tận cùng tuyệt vọng, nó quyện vào giai điệu nhạc và không gian một cách tài tình, tạo nên cái hồn trong tiếng gào ấy... Một sự kết hợp tinh tế khác đó là tiếng church piano, nó ngân lên như lời nhạc nguyện hồn ai, tạo thêm độ u ám cho ca khúc, tăng thêm không gian âm u, lạnh lẽo và hiu quạnh... Nếu ai đó nghe lần đầu ca khúc này thì chắc sẽ thích đắm chìm trong tiếng guitar thùng buông lơi đầy xúc cảm và đầy giai điệu, và sẽ được dẫn dắt vào một thế giới của riêng Uaral, một thế giới u ám nhưng lại giàu màu sắc âm nhạc... Ôi khốn thật, tôi đang chìm đắm trong cái thế giới ấy, ảm đạm nhưng thật đẹp...)

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjgXSQCo-KyBd88LChpcZUEsZik1WjoFIJ3N8qUhks8blik9LpzHka8ZrORBJXjYvTMxMHRA3VAIolYr_PKJ8bHdnL67Gu70N9LND5fDqF-YIfdVQ0iV7-G_XVAntKByJklnwh5DZ_mZ6o/s320/Uaral.jpg


..Chóang váng, tuyệt vọng, nó lê những bước nặng nề... Lang thang, cô độc giữa dòng người đông đúc... Những bước não nề cuối cùng cũng đưa nó trở về nhà, tự giam mình lại, tay nhấn vội máy tính... Nó bắt đầu hòa mình vào không gian đầy ãm đạm và tăm tối của cái dòng nhạc u ám não nề...

...Cái không gian đen tối, ngột ngạt ấy như đang cố tìm kiếm một nỗi đau khác để che dấu nỗi đau trong lòng... Những hy vọng của mày, những cố gắng của mày giờ chỉ là những việc làm vô vọng trong cái tuyệt vọng mà thôi... Tất cả những gì mày đã vứt bỏ đi, đã chôn sâu, thì giờ đây, nó đã mò dậy, tìm đến và gào thét bên tai mày kìa, nó như muốn làm cho mày vùng vẫy trong tuyệt vọng, giẫy giụa trong đớn đau, đắm chìm trong âu sầu mà thôi...

...Tiếng nhạc êm dịu, nhẹ nhàng lắm mà, nhưng sao nó không làm cho mày thấy thanh thản chút nào vậy...Tiếng guitar êm ả như ký ức ngọt ngào, dịu ấm ngày nào của mày phải không... nhưng giây phút ngọt ngào êm ấm ấy chẳng được bao lâu... một tiếng gầm gừ nhưng chứa đầy những lời than vãn bỗng dưng văng vẳng ở đâu đó bên tai mày phải không, nó khiến mày như bị uất nghẹn hả, mà mày uất nghẹn cái gì chứ, về cái quá khứ đầy nuối tiếc ảo mộng, về cái hiện tại đầy đau thương hay về cái tương lai u ám đang chờ mày...!!?

...Hà hà...mày cứ uất nghẹn đi, nhưng cái cuộc đời kia có thương xót cho mày không, nó vẫn trôi qua từng ngày nhàm chán của nó và bỏ mặc mày với những nỗi thống khổ của riêng mày mà thôi... Rồi lúc đó, chỉ còn mình mày bắt gặp tiếng thở dài đứt đọan của chính mày...

...Rồi mà sẽ nhận ra... Ừ,chẳng được gì đâu... Rồi mày tự lừa dối mày, tự an ủi lấy mày: Thế thôi, sống như thế là được rồi... Nhưng mày không thể giam cầm được cái Tâm Hồn của mày...nó lại gào thét, những tiếng la hét trong vô vọng, vũng vẫy trong vũng bùn nhơ nhớp của nỗi tuyệt vọng, bế tắc...Hà hà... mày nhận ra rồi thì sẽ sao chứ, mày gào thét cùng với nó ư... Tiếng gào của mày... nó làm lạnh tim tao đấy... Nhưng mãi mãi, nó cũng chỉ là tiếng gào tuyệt vọng mà thôi..

...Khóc à? Mày đang khóc đấy ư!?...Người ta vẫn bảo, là thằng đàn ông thì không được khóc mà, máu mới là nước mắt của đàn ông cơ mà... Đấy, tòan là giả dối cả thôi... ngay cả khóc mà mày có dám bật ra đâu, sao cứ phải nuốt vào thế, mày muốn nước mày chảy ngược vào nơi con tim mày đang nằm rên rỉ và tắm mát cho nó hả... Sao mày cứ che giấu cái Tâm Hồn lạnh lẽo cô độc của mày thế...!?

...Tiếng nhạc vẫn chơi với điệu da diết, chậm rãi, vang vọng như tiếng chuông nguyện hồn ai... Còn mày thì vẫn tiếp tục cặm cụi trong cái cuộc sống cam chịu này của mày... Nhưng tao biết... phải rồi, khóc to lên, gào thét to lên... tao thèm được như mày lắm, được khóc, được gào...để cho nước mắt mặn chát bờ môi, để cho cổ họng mày vỡ òa nhưng cô quạnh, u uất, để cho nỗi buồn của mày mãi theo nước mắt trôi đi...

...Một mình trên con đường dài tăm tối... những bước đi nhạt nhòa trong mưa... ánh sáng yếu ớt, mờ mờ phía cuối đường làm mày thêm hy vọng... nhưng mày có biết chăng, với những hình ảnh nhạt nhòa ấy đã tạo ra cho mày những ảo giác mơ hồ... để rồi mày lại một lần nữa bước vào con đường vô vọng... con đường đau khổ này cứ trải dài, trải dài mãi...

...Tao đã được đọc ở đâu đó nói rằng, đàn ông phải như sư tử, chỉ thích một mình gặm liếm vết thương... Điên rồ, thật là điên rồ hết sức... đàn ông không phải là người sao... mày cũng khao khát về tương lai lắm mà... mày cũng khao khát một ai đó để yêu thương, chia sẻ... một ai đó sẽ đến và kéo mày ra khỏi cái vũng bùn nhầy nhụa này mà... một... ai...đó........phải không...!!?