Thursday, May 7, 2009

Laments (Uaral)

...Khi những thất bại, những tuyệt vọng giày xéo bản thân, gió rít từng cơn ghê rợn, từng hạt mưa như từng mũi tên băng giá găm lạnh lẽo vào cơ thể; nỗi buồn, sự sợ hãi bắt đầu gặm nhấm tâm hồn... Mọi thứ sao nghe yên tĩnh, nhẹ nhàng vậy nhưng ẩn sau đó là nỗi đau nặng trĩu lòng, kéo tinh thần xuống tận cùng bóng đêm tuyệt vọng... tiếng rên rỉ gầm gừ lộ lên, dần dần chuyển thành những lời than vãn và rồi tiếng kêu than xé lòng...

Laments (Uaral)

(Chất nhạc của Uaral thật mượt mà, thật nhẹ nhàng nhưng lại thật sầu thảm, một nét đặc trưng của Doom. Cái hay của Uaral là tiếng guitar thùng đầy diễn cảm, giai điệu buồn thê lương như đưa người nghe vào cái thế giới ảm đạm mà Uaral tạo ra, một thế giới chỉ có tiếng mưa rơi và nỗi buồn cô độc bầu bạn, một thế giới Doom riêng của Uaral... Nhạc của họ đầy cảm xúc và sâu sắc, những tiếng than thở đầy tuyệt vọng phối thêm vào đó là cảnh vật hiu quạnh của tiếng gió, tiếng mưa rơi não nề, thê lương cùng nỗi buồn giăng đầy trong một không gian u tối ảm đạm... Tiếng ca trầm đục đầy ũ rũ, tạo nên giọng điệu cho lời than vãn đầy não nề và uất ức, tiếng thở dài vào hư vô, và sau đó là tiếng khóc trong nỗi tuyệt vọng ấy... Điểm nổi bật nhất trong bài hát theo tôi đó tiếng gào đau khổ, tiếng kêu gào không tạo nên sự chói tai cho người nghe, nó tựa như con thú hoang bị thương đang vùng vẫy, dẫy dụa trong tận cùng tuyệt vọng, nó quyện vào giai điệu nhạc và không gian một cách tài tình, tạo nên cái hồn trong tiếng gào ấy... Một sự kết hợp tinh tế khác đó là tiếng church piano, nó ngân lên như lời nhạc nguyện hồn ai, tạo thêm độ u ám cho ca khúc, tăng thêm không gian âm u, lạnh lẽo và hiu quạnh... Nếu ai đó nghe lần đầu ca khúc này thì chắc sẽ thích đắm chìm trong tiếng guitar thùng buông lơi đầy xúc cảm và đầy giai điệu, và sẽ được dẫn dắt vào một thế giới của riêng Uaral, một thế giới u ám nhưng lại giàu màu sắc âm nhạc... Ôi khốn thật, tôi đang chìm đắm trong cái thế giới ấy, ảm đạm nhưng thật đẹp...)

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjgXSQCo-KyBd88LChpcZUEsZik1WjoFIJ3N8qUhks8blik9LpzHka8ZrORBJXjYvTMxMHRA3VAIolYr_PKJ8bHdnL67Gu70N9LND5fDqF-YIfdVQ0iV7-G_XVAntKByJklnwh5DZ_mZ6o/s320/Uaral.jpg


..Chóang váng, tuyệt vọng, nó lê những bước nặng nề... Lang thang, cô độc giữa dòng người đông đúc... Những bước não nề cuối cùng cũng đưa nó trở về nhà, tự giam mình lại, tay nhấn vội máy tính... Nó bắt đầu hòa mình vào không gian đầy ãm đạm và tăm tối của cái dòng nhạc u ám não nề...

...Cái không gian đen tối, ngột ngạt ấy như đang cố tìm kiếm một nỗi đau khác để che dấu nỗi đau trong lòng... Những hy vọng của mày, những cố gắng của mày giờ chỉ là những việc làm vô vọng trong cái tuyệt vọng mà thôi... Tất cả những gì mày đã vứt bỏ đi, đã chôn sâu, thì giờ đây, nó đã mò dậy, tìm đến và gào thét bên tai mày kìa, nó như muốn làm cho mày vùng vẫy trong tuyệt vọng, giẫy giụa trong đớn đau, đắm chìm trong âu sầu mà thôi...

...Tiếng nhạc êm dịu, nhẹ nhàng lắm mà, nhưng sao nó không làm cho mày thấy thanh thản chút nào vậy...Tiếng guitar êm ả như ký ức ngọt ngào, dịu ấm ngày nào của mày phải không... nhưng giây phút ngọt ngào êm ấm ấy chẳng được bao lâu... một tiếng gầm gừ nhưng chứa đầy những lời than vãn bỗng dưng văng vẳng ở đâu đó bên tai mày phải không, nó khiến mày như bị uất nghẹn hả, mà mày uất nghẹn cái gì chứ, về cái quá khứ đầy nuối tiếc ảo mộng, về cái hiện tại đầy đau thương hay về cái tương lai u ám đang chờ mày...!!?

...Hà hà...mày cứ uất nghẹn đi, nhưng cái cuộc đời kia có thương xót cho mày không, nó vẫn trôi qua từng ngày nhàm chán của nó và bỏ mặc mày với những nỗi thống khổ của riêng mày mà thôi... Rồi lúc đó, chỉ còn mình mày bắt gặp tiếng thở dài đứt đọan của chính mày...

...Rồi mà sẽ nhận ra... Ừ,chẳng được gì đâu... Rồi mày tự lừa dối mày, tự an ủi lấy mày: Thế thôi, sống như thế là được rồi... Nhưng mày không thể giam cầm được cái Tâm Hồn của mày...nó lại gào thét, những tiếng la hét trong vô vọng, vũng vẫy trong vũng bùn nhơ nhớp của nỗi tuyệt vọng, bế tắc...Hà hà... mày nhận ra rồi thì sẽ sao chứ, mày gào thét cùng với nó ư... Tiếng gào của mày... nó làm lạnh tim tao đấy... Nhưng mãi mãi, nó cũng chỉ là tiếng gào tuyệt vọng mà thôi..

...Khóc à? Mày đang khóc đấy ư!?...Người ta vẫn bảo, là thằng đàn ông thì không được khóc mà, máu mới là nước mắt của đàn ông cơ mà... Đấy, tòan là giả dối cả thôi... ngay cả khóc mà mày có dám bật ra đâu, sao cứ phải nuốt vào thế, mày muốn nước mày chảy ngược vào nơi con tim mày đang nằm rên rỉ và tắm mát cho nó hả... Sao mày cứ che giấu cái Tâm Hồn lạnh lẽo cô độc của mày thế...!?

...Tiếng nhạc vẫn chơi với điệu da diết, chậm rãi, vang vọng như tiếng chuông nguyện hồn ai... Còn mày thì vẫn tiếp tục cặm cụi trong cái cuộc sống cam chịu này của mày... Nhưng tao biết... phải rồi, khóc to lên, gào thét to lên... tao thèm được như mày lắm, được khóc, được gào...để cho nước mắt mặn chát bờ môi, để cho cổ họng mày vỡ òa nhưng cô quạnh, u uất, để cho nỗi buồn của mày mãi theo nước mắt trôi đi...

...Một mình trên con đường dài tăm tối... những bước đi nhạt nhòa trong mưa... ánh sáng yếu ớt, mờ mờ phía cuối đường làm mày thêm hy vọng... nhưng mày có biết chăng, với những hình ảnh nhạt nhòa ấy đã tạo ra cho mày những ảo giác mơ hồ... để rồi mày lại một lần nữa bước vào con đường vô vọng... con đường đau khổ này cứ trải dài, trải dài mãi...

...Tao đã được đọc ở đâu đó nói rằng, đàn ông phải như sư tử, chỉ thích một mình gặm liếm vết thương... Điên rồ, thật là điên rồ hết sức... đàn ông không phải là người sao... mày cũng khao khát về tương lai lắm mà... mày cũng khao khát một ai đó để yêu thương, chia sẻ... một ai đó sẽ đến và kéo mày ra khỏi cái vũng bùn nhầy nhụa này mà... một... ai...đó........phải không...!!?

Tuesday, April 14, 2009

A Sailorman's Hymn (Kamelot)

Mỗi lần về với biển, t lại nhớ đến ca khúc này, ca khúc đã mang đến cho t nhiều cảm xúc về biển hơn, ca khúc khiến cho lý trí của t "tan chảy" bởi cảm xúc, bởi tình cảm dạt dào của chàng trai và tình yêu sâu sắc của cô gái trong A sailorman's hymn


"Can you hear the sirens resound ?
from the coastline of Ireland tonight
it's the song of a promising heart
of the souls that the ocean unite..."

Anh ơi ! Anh có nghe thấy chăng ?
Có tiếng hát giữa màn đêm
Quấn theo gió thổi về từ biển khơi xa thẳm
Những lời hứa từ trái tim trong lời ca đằm thắm
Em thả hồn mình cùng đại dương bao la

Xa cách nghìn trùng, chàng trai lênh đênh trên biển khơi dậy sóng, cập bến rồi lại ra đi, đã bao năm tháng rồi vẫn chưa thể trở về nơi mái ấm xưa... Năm tháng lênh đênh với sóng to, mưa bão, những gian nguy, để giờ đây tất cả hòa nhập với tình yêu của mình, trên cung đàn và lời ca, nhờ gió mang đi, nhờ sóng vỗ về, chàng gửi đến người ấy nơi quê nhà...
Mái tóc chàng tung bay theo làn gió, tựa như bàn tay nhẹ nhàng của nàng khi vuốt ve, nhắm nghiền mắt lại, chàng nhớ những giây phúc bình yên và hạnh phúc ấy, để lòng mình hát lên những lời ca đằm thắm nơi con tim nơi con tim nồng ấm của chàng...

Với người thủy thủ, cuộc đời không xa rời biển cả và chàng cũng vậy, chàng yêu nó, biển cả mênh mông và rộng lớn, tình yêu của chàng cũng vậy, cũng tràn đầy như đại dương kia... Nỗi nhớ lại tìm đến, gợi lên trong chàng ký ức về mái nhà, khung cửa xưa ấy, chàng nhớ hơi thở của cô ấy, nhớ giọng nói ngọt ngào, vòng tay yêu thương...
... Chàng gói những kỷ niệm xưa trong câu hát bằng tình cảm dạt dào, sóng và gió đưa tiếng hát chan chứa tình yêu của chàng tìm về với bến bờ xưa, tìm về bên người ấy để vỗ về...
Với tình cảm sâu sắc của mình, người con gái cảm nhận được câu hát ấy, đã khẽ hỏi thầm trong tim mình rằng "Anh ơi ! Anh có nghe thấy chăng? Có tiếng hát giữa màn đêm, quấn theo gió thổi về từ biển khơi xa thẳm...Những lời hứa từ trái tim trong lời ca đằm thắm..."

"...and she stands by the window alone
staring into the rain
she is trying to guide his way home
from the waters that keep them apart..."

Trời lại mưa rồi anh có biết
Em vẫn ở nơi này, đứng một mình bên khung cửa
Ngắm bầu trời và đếm từng tiếng mưa rơi
Mưa ơi ! mưa sẽ đem anh về với tôi cùng mưa chứ ?
Hay vẫn như những hôm nào ? cứ rơi mãi, rồi lại về với biển khơi

Cô gái đứng một mình, lặng thinh bên khung cửa, ánh mắt nhìn xa xăm tìm kiếm 1 hình ảnh, hình ảnh của 1 con thuyền, 1 cánh buồm; cô chờ đợi 1 âm thanh, 1 âm thanh từ còi tàu báo thuyền về bến; cô trông ngóng 1 thủy thủ, người mà đã bao năm tháng lênh đênh nơi xa, người mà cô yêu sẽ trở về...
Ta có thể nhận ra dấu luyến ở từ "rain", cái luyến ấy cho ta thấy được tất cả như nghẹn lại của chàng trai khi nghĩ đến hình ảnh chờ đợi ấy, như có 1 tiếng nất khẽ trong chàng, phải chăng nước mắt chàng đã rơi vì hình ảnh ấy, chàng yêu cô biết bao và khi nghĩ đến hình ảnh cô đợi chờ nơi mưa, chàng lại nhói đau và ngẹn ngào biết bao... Ôi, đoạn luyến ấy thật giàu cảm xúc...!

Có cái gì đó rất lãng mạn trong lời ca buồn của chàng trai, 1 tâm trạng của thủy thủ xa nhà, càng đi xa chàng càng nhớ, nỗi nhớ làm cho tình cảm trong chàng mỗi lúc lớn hơn, và lúc này đây, hồi ức trong chàng đang vẽ lên hình ảnh người yêu nơi phương xa, đang một mình với tâm trạng cô đơn bên khung cửa, ngắm trời đêm và đếm tiếng mưa rơi...

"...so she lights up a candle for hope to be found
captive and blind by the darkness around
firm as a mountain, she never will mourn
timeless awaiting the break of dawn..."

Em thắp lên ngọn nến này với hy vọng rằng anh sẽ tìm thấy ánh sáng
Dẫu cho bị giam cầm hay mù tối trong bóng đêm vây quanh
em sẽ vẫn vững lòng khi em nghĩ về anh
như tìm được ánh bình minh ngày mai

Từ sâu thẳm trong bóng tối, người con gái ấy thắp lên ánh nến để tìm ra chính mình đang bị giam cầm trong bóng đêm, để sống thật mạnh mẽ hơn, để có thể là ánh sáng soi đường cho chàng trai trở về và tìm được ánh bình minh ngày mai đó chính là niềm tin vào tình yêu, sự hi vọng...

"...can you hear the sailorman's hymn?
as it comes with the rise of the tide
it is sung where the rainbow begins
as a comfort for tears she has cried..."

Anh có nghe thấy lời ca ấy hay không?
nó cất vang khi thủy triều lên
nó ngân lên khi cầu vòng xuất hiện
như 1 chút an ủi cho những giọt lệ em đã rơi

Khi hết đến từ "cried", chàng trai ngân nhẹ tựa như 1 tiếng thở dài, như nỗi buồn khôn nguôi, như niềm đau vò xé trong thâm tâm. Có ai khi yêu lại muốn cho người mình yêu phải rơi lệ... và chàng trai này cũng vậy, nhưng sao thật khó quá, khỏang cách xa xăm với tháng ngày chời đợi, chàng nhận thấy rằng "đôi lúc chờ đợi cũng giống như 1 sự tra tấn" và thấu hiểu được nỗi đau mà người ấy đang gánh chịu, những giọt nước mắt mà nàng đã rơi... Và giờ, chàng chỉ mong sao những câu hát này sẽ vỗ về những nỗi đau nơi cô gái, mang lại sự ấm áp cho con tim nàng và thắp sáng hơn niềm tin trong người chàng yêu...

"...she remains by the window alone
staring into the rain
she is trying to guide his way home
keeps on praying for god to protect him

she lights up a candle for hope to be found
captive and blind by the darkness around
each wave a promise, a new hope reborn
sunrise consoles at the break of dawn..."

Em vẫn ở nơi đây, một mình bên khung cửa
Ngắm bầu trời và đếm từng tiếng mưa rơi
Mưa ơi ! mưa sẽ đem anh về với tôi cùng mưa chứ ?
Em vẫn nguyện cầu cho Chúa trời sẽ chở che cho anh...

Em thắp lên ngọn nến này với hy vọng rằng anh sẽ tìm thấy ánh sáng
Dẫu cho bị giam cầm hay mù tối trong bóng đêm vây quanh
Mỗi ngọn sóng là niềm tin, là hy vọng được hồi sinh
Ánh dương an ủi lúc bình minh

Câu hát "She lights up a candle..." được vút cao, như hy vọng, niềm tin nơi cô đang lớn mạnh hơn. Lại thắp lên 1 ngọn nến để tìm ra niềm hi vọng mới cho mình đang bị bóng tối giam cầm và niềm tin chính là những cơn sóng vỗ bờ kia, khi 1 con sóng vỗ bờ là trong cô gái hy vọng lại tăng dần ,những tia hy vọng được hồi sinh... Ánh mặt trời chiếu sáng xua tan màn đêm bóng tối, an ủi cô để hướng về ngày mai tốt đẹp hơn...

Sống ở đời ai cũng phải có niềm tin để sống, niềm tin vào ngày mai,niềm tin sẽ giúp chúng ta vượt qua những khó khăn cách trở để sống tốt, để ngày mai không thật buồn bã như ngày hôm qua...
Cả bài hát không hề thấy một chữ "love" nhưng vẫn làm cho chúng ta cảm nhận được tình yêu của chàng trai và cô gái sâu đậm và chan chứa như thế nào...

Bài hát thật tuyệt vời, không chỉ là những giai điệu ngọt ngào, không chỉ là những lời ca hòa quyệt với tiếng guitar... mà nó còn giúp ta nhận tình yêu không đơn giản chỉ là những cử chỉ ân cần, những câu nói yêu thương, hay những món quá đắt tiền mà còn cần có sự cảm thông, niềm tin và sự hi sinh nữa.

Wednesday, March 18, 2009

While Your Lips Are Still Red... (Nightwish)



Có đôi khi Rock thóat thân khỏi tiếng guitar truyền thống, tựa làm mới mình với những kết hợp tinh tế như Piano + Violin + Drum chẳng hạn, và ca khúc này t xin được giới thiệu tới mọi người sự kết hợp tinh tế đó, 1 bản ballad theo t đánh giá là 9/10


Mở đầu là những tiếng piano nhẹ vút cao, cùng với tiếng violin du dương hòa quyện thành 1 giai điệu nghe khá trầm buồn cho 1 tình yêu đang e ấp nếp mình trong 1 tâm hồn thầm kín... Có một sự lan tỏa trong âm thanh như cho người nghe cảm giác ánh bình minh đâu đó hé dạng trong màn sương mờ...

Sweet little words made for silence not talk
Young heart for love not heartache
Dark hair for catching the wind
Not to veil the sight of a cold world

Những lời nói ngọt ngào hãy để dành cho lặng yên chớ nên nói ra... những trái tim trẻ là dành cho tình yêu chứ không phải dành cho niềm đau... mái tóc xanh hãy tung bay theo làn gió mát cuộc đời chứ không phải là để che giấu hình ảnh của 1 thế giới lạnh giá nội tâm...
Tuổi trẻ, đó là lúc mà tình yêu bắt đầu, nảy nở như những nụ hôn trong ánh sương mai... Tâm hồn cũng như những nụ hoa kia, có khi khép kín vì vẫn e thẹn để đón lấy ánh ban mai, có khi nở rộ để đón nhận ánh nắng tình yêu và đôi khi...cũng lụi tàn cho những bi kịch không lời...
Giọng ca nam trầm, nhẹ nhàng tựa như đang truyền cảm cho những trái tim vẫn còn chưa mở lòng, vẫn còn e lệ để đến với tình yêu, giọng hát như vỗ về, động viên nhẹ nhàng với những lời ca sâu lắng đi vào lòng người... Và có đôi lúc t như chợt cảm thấy có dòng nước nào đó đang lăn dài trên má, như lúc t đang viết những dòng này... viết cho một nỗi buồn nào đó đang đến với mình...

Kiss while your lips are still red
While he's still silent
Rest while bosom is still untouched, unveiled
Hold another hand while the hand's still without a tool
Drown into eyes while they're still blind
Love while the night still hides the withering dawn

Hãy hôn đi khi đôi môi em còn đỏ thắm, khi mà anh ấy vẫn còn mãi lặng im không nói ra... Hãy yên giấc nhé hỡi tâm hồn vẫn chưa đựơc chạm đến, chưa được mở lòng... Hãy nắm lấy tay nhau đi khi mà bàn tay ấy vẫn còn trơ trọi... Hãy đắm chìm trong ánh mắt khi mà chúng vẫn còn đang mù lòa... Và hãy yêu đi khi bóng đêm vẫn còn che giấu ánh bình minh úa màu...
Và lúc này đây, sau giai điệu nhẹ nhàng của đọan điệp khúc, tiếng violin rõ hẳn lên, nghe như da diết hơn, thấm đợm một nỗi buồn nào đó của tình yêu thầm kín, 1 tình yêu không lời...

First day of love never comes back
A passionate hour's never a wasted one
The violin, the poet's hand
Every thawing heart plays your theme with care

Phút giây đầu của tình yêu sẽ không bao giờ quay lại nữa... Phút giây nồng nàn ấy sẽ không bao giờ vô vị, buồn tẻ cả... Với chiếc violin và nguồn thơ, mỗi trái tim đã hết e lệ dè dặt sẽ chơi bản nhạc của em với sự quan tâm trìu mến...
Với những ai đã từng trải qua tình yêu, thì đó là khỏang thời gian đẹp nhất đời mình, có thể vì một lý do nào đó mà tình yêu không trọn vẹn, thì dẫu sao, những giây phút đầu kia sẽ luôn là bất tử, sẽ sống mãi trong lòng dù 2 người sau này có rời xa nhau đi nữa...
Có đôi khi t nếm trải nỗi trống vắng hiu quạnh trong cuộc đời, một mình trong phòng kín, chỉ với bóng đêm bao trùm, nước mắt nơi đâu lại tràn về, âm ĩ mãi với niềm đau, rồi chợt trong trái tim t, hình ảnh ai đó lại hiện lại với nụ cười hiền hòa, như sưởi ấm lòng t và trong t vang lên những lời nói yêu thương, hiện lên những kỷ niệm êm đềm và mơ hồ đâu đó là âm thanh tình yêu trong nhịp đập trái tim mình... Và rồi t vẫn hằn niềm tin rằng ở nơi phương xa đó, người ấy vẫn ngóng trong t vẫn thầm cầu mong an lành cho t...
Và rồi, niềm đau được tạo ra khi tình yêu trêu đùa với số phận, những giây phút nhói lòng, những nỗi đau gắn liền trong từng nhịp thở, uất nghẹn trong từng cơn... Ôi thấy quý giá làm sao phút giây bên người trước đây...

Kiss while your lips are still red
While he's still silent
Rest while bosom is still untouched, unveiled
Hold another hand while the hand's still without a tool
Drown into eyes while they're still blind
Love while the night still hides the withering dawn

Kết thúc bài hát là 1 nốt trầm piano ngân dài mãi, phải chăng đây là một tiếng thở dài của những người trong cuộc, hay đó là nỗi đau dai dẳng của tình yêu thầm kín, hay là nỗi đắn đo của những ai đang nghĩ về tình yêu và đang tìm kiếm tình yêu, nghĩ về mối tình đã qua, mối tình đang có hay mối tình nào đó sẽ đến trong phút giây nào đó, ai biết được...
Vì thế, hỡi ai đó ơi, khi bạn đang có tình yêu thì hãy trân trọng mỗi giây phút mình có được, đừng e thẹn khi nói lời yêu một ai đó, hãy thể hiện tình cảm mình cho nhau nhiều hơn bởi những dang dở, những muộn phiền là những điều thường thấy trong tình yêu, và khi chúng đến thì cũng là lúc...những tiếc nuối cũng sẽ đến...

Broken (Seether ft. Amy Lee)


Đêm khuya vắng, thấy trong lòng trống rỗng, bật vội cái iPod và đeo phone vào, bỗng được nghe giai điệu ngọt ngào quen thuộc của Broken, sao mà hợp tâm trạng lúc này quá vậy, ôi ôi yêu Rock biết bao, chỉ có Rock là hiểu được lòng ta...



I wanted you to know I love the way you laugh
I wanna hold you high and steal your pain away
I keep your photograph; I know it serves me well
I wanna hold you high and steal your pain

‘Cause I’m broken when I’m open
And I don’t want feel like I am strong enough
‘Cause I’m broken when I’m lonesome
And I don’t want feel light when you’re gone away

The worst is over now and we can breathe again
I wanna hold you high, you steal my pain away
There’s so much left to learn, and no one left to fight
I wanna hold you high and steal your pain

‘Cause I’m broken when I’m open
And I don’t want feel like I am strong enough
‘Cause I’m broken when I’m lonesome
And I don’t want feel right when you’re gone away

‘Cause I’m broken when I’m open
And I don’t want feel like I am strong enough
‘Cause I’m broken when I’m lonesome
And I don’t want feel light when you’re gone away


Đọan mở đầu nhẹ nhàng của acoustic guitar cùng với tiếng gió rít tựa như cảnh hoang vu vắng vẻ, nơi mà chàng trai lặng lẽ hát bản tình ca chỉ còn lại mỗi mình anh nghe... Trên nền nhạc buồn hoang vu ấy, giọng ca trầm lắng của Seether cất lên như kể cho ta nghe về cảm xúc của anh ta vậy, thấp thóang đâu đó có phần nào hình ảnh t trong ấy...

Tôi đã muốn cho em biết rằng
tôi yêu hình ảnh em mỉm cười


Tôi muốn làm cho em vui
và làm vơi đi những niềm đau trong em



Nhẹ nhàng và ngọt ngào, lời tâm sự trong giọng trầm buồn, như nuối tiếc hình ảnh ngày xưa. Tiếng guitar lead trầm, tạo độ ngân trong bài hát như thể đâu đó kỷ niệm quá khứ xưa vọng về trong khung cảnh hoang vắng, hình ảnh ngọt ngào khi nào giờ là dĩ vãng... tiếng đàn acoustic vẫn mãi ngân nga những giai điệu nhẹ nhàng nhưng thóang đâu đó là niềm đau... Và giờ chỉ còn lại hình ảnh

Tôi gìn giữ tấm hình của em

Bởi tôi biết rằng nó khiến tôi yên lòng


Ngắm nhìn hình ảnh em trong cô đơn, tôi cảm thấy phần nào thanh thản, song cũng thấy giây phút chạnh lòng, chợt nhớ ra rằng em đã xa tôi rồi... Và giờ trong cảnh hoang vắng này, những tiếng gẩy đàn như từng nhịp đập nơi trái tim cô đơn hòa quyện vào giọng ca trầm buồn, Seether đã ngân lên câu hát trữ tình thấm đợm nỗi buồn...

Tôi như vỡ tan khi buông xuôi

Tôi thương nhớ mỗi khi cô đơn

Tim tôi đau khi em ra đi


Và sự xuất hiện tuyệt đẹp của giọng nữ trong ca khúc như là 1 bước ngoặt khác của bài hát, vẫn giai điệu ấy, song giờ đây là lời nói của cô gái, bỗng xuất hiện khi chàng trai cô đơn, đến bên anh như vỗ về niềm đau, mang lại cho anh niềm tin và tình yêu...

Những điều không hay giờ đã qua rồi

Và chúng ta sẽ lại vẫn như xưa

Em muốn bên anh thật gần

Để xoa dịu nỗi đau trong anh

Và cô gái cũng đã cất tiếng nói lên tâm sự của lòng mình với anh rằng

Em như vỡ tan khi buông xuôi

Em cũng thương nhớ mỗi khi cô đơn

Tim em rất đau khi anh ra đi


Và vậy đó, tình yêu lại tìm lại ngay trong khi người ta đau buồn nhất; trong đêm tối vắng lạnh vẫn có ánh sáng của tình yêu soi đường để 2 người trở về bên nhau... Quá khứ xưa đã qua rồi, vẫn còn những niềm đau trong tim, nhưng hãy để nó ngủ yên trong quá khứ, và ta hãy viết tiếp chương mới trong tình yêu của mình "The worst is over now and we can breathe again" với những điều đẹp hơn, với hi vọng và niềm hạnh phúc đang chờ...

Một bản ballad nhẹ nhàng nhưng cũng thật mãnh liệt như chính những giai điệu trong tình yêu vậy. Sự kết hợp hoàn hảo giữa chất giọng nhẹ nhàng của Amy Lee đan xen giữa chất giọng khỏe khắn đầy lửa của Seether.
Bài hát thật nhẹ nhàng khi mở đầu nhưng giai điệu luôn vận động như những đợt thủy triều tăng dần và đến đỉnh điểm vào cuối bài hát, khi cả hai ca sỹ cũng cất chung tiếng hát, đan xen là đoạn solo ngắn của lead hơi réo rắc như những nỗi niềm của người trong cuộc trao nhau...